Dear Lăng Tiêu,

Nghe có vẻ rất điên nhưng không thể ngờ rằng có ngày mình lại ngồi đây viết về những cảm xúc chớm nở của mình dành cho một nhân vật trong phim truyền hình. Lăng Tiêu, có thể ngoài kia có nhiều người trách anh ta vì họkhông hiểu, nhưng tôi hiểu.

Lăng Tiêu ích kỷ và uỷ mị?

Có vẻ nhiều người không hiểu cho anh, họ không hiểu vì sao tâm can anh xáo trộn, họ không hiểu vì sao 9 năm dài đằng đẵng anh mới quay về bên Tiểu Tiêm. Họ không hiểu vì sao anh trở thành một nam chính yếu đuối, có phần uỷ mị thậm chí họ nói anh lợi dụng tình cảm của Tề Minh Nguyệt.

Nhưng tôi hiểu, vì ngay từ những tập đầu tiên tôi đã cảm nhận được những rung cảm của anh đối với Tiểu Tiêm, điều mà Anh Nhỏ không có hay đúng hơn là không nuôi duỡng để tình cảm lớn dần theo năm tháng. Phải thật lâu, rất lâu sau này Anh Nhỏ mới nhận ra và hun đúc tình cảm ấy, việc mà anh căn bản đã làm từ những năm học cao trung. Anh khác anh ấy, vì anh đã dung dưỡng tình cảm của mình, giấu vào lòng cảm xúc mạnh mẽ, nâng niu trong lòng bàn tay một Tiểu Tiêm tinh nghịch, đơn thuần và tốt bụng.

Đối với tôi và những người dõi theo hành trình trưởng thành của ba anh em họ, chin năm chỉ đơn giản là một dòng chữ chạy trên màn hình. Chỉ những ai sống, thật sự sống mới có thể hiểu 9 năm là một khoảng thời gian không hề ngắn ngủi. Nó đủ dài để các nhân vật chật vật với những hoài bão, thăng trầm cùng với tháng năm. 9 năm, nó đủ dài để các nhân vật thay đổi, thế giới quan của họ cũng cùng họ trưởng thành theo năm tháng.

Lăng Tiêu, tôi hiểu… 9 năm bên một đất nước xa lạ. Phải rời xa Tiểu Tiêm – người em gái mà anh luôn yêu chiều – người con gái mà anh luôn yêu thương để có thể gánh gồng trên đôi vai là những trọng trách nặng hơn số tuổi 17 của mình. 9 năm, chăm sóc người mẹ vốn dĩ đã có những đứt gãy với cuộc sống bởi sự ích kỷ của bà ta. 9 năm, để chịu đựng và chật vật biết nhường nào với những lo toan. Họ trách anh rằng anh ích kỷ, chiếm hữu Tiểu Tiêm bởi họ không hề hiểu anh đã phải trải qua những điều gì. Họ căn bản không hiểu được rằng 9 năm qua, điều giữ anh tỉnh táo và mạnh mẽ để anh có thể tự cứu anh khỏi… chính mình là một Tiểu Tiêm đáng yêu đợi anh quay trở về.

Singapore xa lạ, anh quay trở về cái mà Trần Đình gọi là “nhà” nhưng thật chất là quay trở về một căn buồng giam lỏng. Trần Đình giam anh cùng Cam Nhỏ với những điều tiêu cực, những trách nhiệm vượt quá số tuổi. Bởi sự tức giận của chính bản thân bà ta để khiến anh và Cam Nhỏ luôn bị dày vò, chịu những tủi thân vô cớ. Bà ta ích kỷ, bà ta là một hình mẫu đại diện cho khái niệm “Toxic Parents”, bà ta thao túng tâm lý của anh và Cam Nhỏ khiến cho cái mà bà ta gọi là “nhà” đích thực là nơi đoạ đày ngay giữa trần gian. Có những phân đoạn tôi rơi nước mắt, vì trong giây phút tôi nghĩ rằng mình đọc được trong đáy mắt Lăng Tiêu dòng chữ “hãy cứu tôi!”.

Họ – những người lớn cho rằng mình có quyền đặt lên vai của những đứa trẻ cái trách nhiệm mà đến cả bản thân họ cũng không có gan để đối diện. Họ – những bậc cha mẹ nhưng thiếu khuyết những tố chất cần có của bậc cha mẹ đẩy những đứa trẻ, có cả anh – Lăng Tiêu của em vào một đêm đen tĩnh mịch. Ở đêm đen đó, những đứa trẻ chỉ biết bấu víu, lần mò, lấy tình yêu thương là ngọn đèn để đêm đen không nuốt chửng.

Thi gan cùng tuế nguyệt, có mấy ai?

Có một đoạn Tiểu Tiêm độc thoại rằng :“Người tôi yêu thương, tôi ở phía xa nhìn anh ấy. Anh nơi phương xa, đứng giữa hoà quang, rực rỡ chói loà, rất hoàn hảo. Nhưng ở nơi tôi không nhìn thấy, anh từng tổn thương, tan vỡ. Tôi càng không biết làm cách nào anh tìm lại được từng mảnh ghép của bản thân, ghép lại thành hình ảnh hoàn mỹ chói loà. Bây giờ, lại gần anh rồi, cuối cùng cũng nhìn thấy những thương tích khắp người anh”. 9 năm xa cách dài đằng đẵng ấy, thoạt nhìn có vẻ mọi thứ thật êm đềm, thế mới nói khoảng cách địa lý và thời gian thật đáng sợ. Khoảng cách, nó giữ con người ta xa nhau, không thể nhìn thấy được những hư hao và nứt gãy của nhau, mặc định rằng người ở xa kia vẫn ổn. Thời gian, nó bào mòn chúng ta, nó lấy đi những gì đơn thuần và vô tư nhất, để lại cho chúng ta sự cằn cỗi đôi khi không biết chính mình cần được tắm tưới trong tình yêu.

Lăng Tiêu căn bản là hình ảnh chuẩn “con nhà người ta”, nhưng đó là khi người người nhìn thật xa. Chỉ khi họ lại gần bên anh, hiểu được những đêm thức trắng, những cơn ác mộng vồ lấy anh trong những lần không đủ sức chống cự nỗi ám ảnh của chính mình. Họ không hiểu, 9 năm ấy anh sống vất vả nhường nào, đau lòng và tổn thương triền miên ra sao, tủi thân nhường nào.

Tôi đã khóc, rất nhiều khi thấy vết bỏng trên vai phải của anh.Tôi đã khóc ở những phân cảnh anh sợ hãi, vùng vẫy khỏi cơn ác mộng và nỗi sợ của mình. Tôi hiểu, ai rồi cũng yếu đuối chỉ là khi họ chống chọi người đời nghĩ rằng họ vốn dĩ phải là như thế. Tôi hiểu, thành trì anh xây lên kiên cố nhường nào. Nó kiên cố đến mức, ngay cả Trần Đình ở gần anh đến vậy cũng không nhận ra anh rốt cuộc là đang phải uống thuốc gì trong những lọ “vitamin” kia.

Lăng Tiêu, tôi hiểu… tôi hiểu những gì mà anh đã gánh chịu. Những người sống trong sự ảm đạm lâu ngày, căn bản chẳng cần gì nhiều ngoài việc được thấy người có thể thắp sáng được cõi lòng họ, với anh đó là Lý Tiêm Tiêm. Cũng bởi tình yêu và sự khao khát ấy mãnh liệt nên vì thế mà Lăng Tiêu luôn có cách để trở về, để bên cạnh và chở che cho Tiêm Tiêm.

Liệu có thật sự cần lấy danh nghĩa người nhà?

Câu trả lời của tôi là không, bởi căn bản họ xem nhau như người nhà và không hề cảm thấy xa lạ với việc chăm sóc hay bảo vệ nhau. Họ bên nhau và xem chuyện đó hiển nhiên như việc hít thở, và đối với họ nhìn thấy nhau chính là hơi thở.

Chỉ cần ta đối tốt với nhau là được, nhưng chuyện khác không cần người ngoài xen vào. Đó cũng chính là điều mà Lấy Danh Nghĩa Người Nhà truyền tải, như một câu hỏi mở để người xem mặc sức tìm câu trả lời. Câu trả lời không nằm ở tập cuối, cũng chẳng nằm ở mỗi tình tiết của những nhân vật trong phim. Nó nằm ở chính trái tim và những rung cảm của người xem đối với người nhà của hoặc người lạ mà ta đã và đang xem như người nhà.

My Everything – Ost Lấy Danh Nghĩa Người Nhà: https://www.youtube.com/watch?v=fWLiJD_LWkI